LMHP-bộ 3-chương 2!

Ngồi ngốc trong nhà giam cũng đã mấy ngày, ngày nào Ninh Bình cũng đến thăm hắn, thế nhưng nhất quyết không chịu thả hắn ra, khiến Đan Hoành rất tức giận.

Hơn nữa Tiểu Mã lại còn cứ một câu A Giáp ca, hai câu A Giáp ca, liên tục cầu xin hắn nói với Ninh Bình để y có thể vào làm gia nô trong phủ quận hầu, hiện tại hắn tâm trạng phiền não, không rảnh thời gian để ý tới Tiểu Mã, hắn lo bị nhốt ở đây, có muốn trốn cũng không được, nháo sự lại càng không thể.

Ngày nào Đan Hoành cũng ôm song cửa gào to, khiến Tiểu Mã phải đưa tay bịt hai lỗ tai.

“ Thả ta ra ngoài!” Bình thường cho dù hắn gào thét, mắng chửi nháo loạn cỡ nào cũng không một ai để ý tới hắn, thế nhưng ngày hôm nay Huyện lệnh lại đi tới, tự mình mở cửa phòng giam, đối hắn khách khí nói:

“ A Giáp thiếu gia, quận hầu mời ngài qua, hiện ngài đang ở hậu nha chờ thiếu gia, xin thiếu gia đi theo ta”.

Đan Hoành liền cảm thấy khó hiểu, tiểu tử Ninh Bình ngày nào cũng tới thăm hắn, ngày nào cũng chọc hắn sinh khí, y nếu định nói với hắn cái gì thì cũng đã sớm nói, hà tất phải làm cái việc thừa thãi là phái người đưa hắn tới gặp y? Không biết y lại định làm trò quỷ gì, Đan Hoành quyết định đi gặp, mặc kệ, dù thế nào thì hắn cũng đã được thả ra khỏi nhà giam, hắn sẽ yêu cầu Ninh Bình tìm cho hắn một nơi ở tạm, để tránh chạm mặt người kia.

Đan Hoành được Huyện lệnh Lĩnh Nam đưa tới trước cửa một gian phòng.

“A Giáp thiếu gia, mời ngài vào, tiểu nhân xin cáo lui”.  Huyện lệnh đưa tay lau cái trán ướt đầy mồ hôi, thầm nghĩ A Giáp này rốt cục là ai, có thể khiến vị đại nhân cao quý kia cố ý tới nha lý gặp hắn?

Đan Hoành đẩy cửa bước vào, thấy trong phòng không có người.

“Cái gì vậy? Người đâu? Ninh Bình! Ngươi cho người đưa ta tới đây còn chính ngươi lại làm cái quỷ gì a? ” Đan Hoành nhìn quanh trái phải, một cánh cửa trong gian nội thất mở ra, nhìn thấy người trong gian nội thất bước ra, Đan Hoành kinh ngạc tới sững sờ.

Chỉ mới từ biệt đã hai năm mà tưởng chừng đã từ lâu lắm, hai người đứng đối diện nhau, hồi tưởng lại hình ảnh của đối phương cách đây hai năm

Có thể gặp lại hắn (y) thật tốt! Hình như hắn (y) gầy đi nhiều.

Đan Hoành nhìn khuôn mặt trước mắt, so với trong trí nhớ của mình thì đã gầy đi rất nhiều, hắn thật muốn chạy tới ôm y, hỏi y có khỏe không.

Đan Hoành nhìn y tiến về phía mình, bất giác đưa tay ra, thế nhưng cánh tay giơ lên lại liền buông xuống, Đan Hoành nắm chặt tay, xoay người chạy đi, hắn thật sự không có mặt mũi nào gặp y.

[loảng xoảng, loảng xoảng]

Cảnh cửa bị Đan Hoành đẩy muốn vỡ ra, thế nhưng cửa không có mở, dường như có người đã khóa cửa từ bên ngoài, lúc này ngoài cửa tiếng Tiểu Tuyền Tử truyền vào:

“ Hoành chủ tử, Hoàng thượng muốn cùng ngài ôn chuyện, nô tài giữ cửa cho các ngài, chờ hai ngài nói chuyện xong, tới bữa tối nô tài sẽ tới hầu hai ngài dùng bữa, nô tài xin lui trước”.

Đan Hoành nghe thấy Tiểu Tuyền Tử nói như vậy liền biết hôm nay muốn trốn cũng không được, Đan Hoành đành chấp nhận số mệnh, ngồi xuống đất, lưng dựa vào cửa, co gối, mặt giấu vào hai chân.

Đành vậy, hôm nay cái gì cần nói thì nhất định phải nói rõ ra.

“Sao lại gầy thế này, những ngày sống trong dân gian ngươi khổ cực lắm phải không?”

“Ta vẫn tốt, nhưng còn ngươi…gầy, ta vốn nghĩ trong cung không có ta ngươi đâu phải đau đầu?” Đan Hoành vốn định đùa một chút để phá vỡ bầu không khí ngượng ngập.

“Không có ngươi, trẫm ở trong cung thật cô đơn, thời gian rảnh rỗi, trẫm đều tới nhưng nơi ngươi đã từng đi qua, đã từng lưu lại, sân viện của ngươi, phòng luyện công, trẫm đều giữ nguyên như ngày ngươi rời đi, ngày ngươi đi, ngươi cũng mang tâm trẫm đi theo”.

“Ngươi hà tất?” Nghe Hoàng đế giãi bày khiến Đan Hoành muốn khóc.

Viền mắt hắn đã hồng hồng, thế nhưng hắn không muốn để y thấy là hắn khóc, bởi vậy cố sức giấu chặt đôi mắt, Hoàng đế ngồi xuống đưa tay nâng mặt Đan Hoành lên, cúi đầu đặt lên môi hắn một nụ hôn, nhẹ nhàng hỏi: “Nếu không có việc gì vì sao không trở lại?”

“Ta không còn mặt mũi nào trở về gặp ngươi, Đan quý phi của ngươi chẳng phải đã chết rồi sao?”

“Ta chỉ cần có ngươi, cho dù lúc nào ngươi trở về trẫm cũng đều hạnh phúc, hơn nữa ngươi chẳng qua chỉ bị hoàng muội của ta lợi dụng mà thôi”.

“Rất mất mặt, hơn nữa ta xác thực là trong đầu cũng có cái ý niệm kia, bởi vậy không mặt mũi nào trở về gặp ngươi, kỳ thực ta rất nhớ ngươi, đến trong mơ cũng nhớ tới ngươi”.

“Vậy là được rồi”. Hoàng đế đem Đan Hoành ôm vào lòng, hai người cùng ngồi dưới đất vai kề vai, đầu dựa đầu, thì thầm tâm sự.

Khi Tiểu Tuyền Tử đi tới mở cửa phòng, Hoàng đế tươi cười phân phó:

“ Nói với Ninh Bình là trẫm và Đan Hoành sẽ cùng đi Linh Sơn, ba ngày sau sẽ lên đường, sau khi hành lễ sẽ cùng nhau trở về kinh thành, ngươi hỏi y có muốn cùng đi hay nghỉ ngơi xong mới trở về.”

“Nô tài tuân chỉ!” Tiểu Tuyền Tử liền phái người truyền chỉ, không cần phải hỏi thì y cũng biết, lần này Ninh Bình về đây là vì Đan Hoành, hiện tại Đan Hoành đáp ứng trở về cùng Hoàng đế, vậy y cũng không cần ở lại đây.

Ninh Bình sắp xếp để Hoàng đế và tùy tùng ở trong phủ trạch của mình, Đan Hoành đương nhiên ở cùng một chỗ với Hoàng đế.

Vốn Hoàng đế đi tới Lĩnh Nam đã mất bảy ngày, muốn tới Linh Sơn phải mất thêm mười ngày, hơn nữa muốn an bài hoàn chỉnh lễ cũng bái thì thời gian cũng không còn mấy dư dả, thế nhưng tại đây Đan Hoành còn có chuyện không yên tâm, vì vậy Hoàng đế liền để cho hắn ba ngày để có thể sắp xếp ổn thỏa.

Chuyện thứ nhất, Đan Hoành lo lắng cho nghĩa huynh và mẹ nuôi của hắn, vì vậy hắn thương lượng với hai người, để bọn họ tới kinh thành, ở trong Đan phủ.

Chuyện thứ hai, Đan Hoành nói Ninh Bình nhận Tiểu Mã vào làm gia nô, miễn cho y ở ngoài đường gây rối.

Chuyện thứ ba, Đan Hoành từ biệt bà con hàng xóm trong Linh Nam quận mà hắn quen biết, nào là Trương Nhị thúc ở sát vách, Lí Đại Thẩm, rồi cả tới quản ngục, sai nha mà hắn bắt chuyện (mẹ ơi trình độ bà tám của em vào hàng siêu sao ^_^)

Ba ngày sau, Đan Hoành vô lo vô nghĩ cùng đi Linh Sơn với Hoàng đế.

Dọc đường đi, mấy hôm trước, Đan Hoành đều cùng ngồi kiệu với Hoàng đế, tùy ý để Hoàng đế ôm, thỉnh thoảng còn thì thầm trò chuyện.

Tới ngày thứ tư, ngồi trong kiệu, nhìn xuyên qua một tầng vải che, Đan Hoành nhìn thấy Ninh Bình đang cưỡi tuấn mã thì bắt đầu ngứa ngáy chân tay.

Đã lâu không cưỡi ngựa, hắn thực sự hoài niệm cái cảm giác uy phong sảng khoái khi cưỡi ngựa, tấm mành che cản trở tầm nhìn của Đan Hoành, Ninh Bình cưỡi ngựa bên phía chỗ ngồi của Hoàng đế, để ngắm kĩ con tuấn mã của Ninh Bình, Đan Hoành nhoài người qua người Hoàng đế, đem toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa vào Hoàng đế, nhoài đầu về một bên.

Hoàng đế sợ xe ngựa xóc nảy sẽ khiến hắn ngã nên đưa tay đỡ lấy lưng hắn.

“Hoành khanh, ngươi nhìn gì vậy? Cẩn thận kẻo ngã.”

Đan Hoành đỏ mặt, lui người lại, e thẹn ngồi trên đùi Hoàng đế, Tiểu Tuyền Tử nhìn thấy cảnh trên ở đằng xa, vội thả mành che kín cỗ kiệu, để người bên ngoài không thể nhìn được bên trong.

“Trời nóng vậy, Tiểu Tuyền Tử tự nhiên dở chứng gì a?  ” Đan Hoành khó hiểu nhìn mấy tấm mành che, sau đó hắn quyết định là mặc kệ y, Đan Hoành quay người hưng phấn nói với Hoàng đế.

“Hoàng thượng, ta muốn~~~~….”

Lời Đông Trùng: Ha ha~~~~~~các ngươi cho rằng Đan Hoành muốn cái gì a~~~~

###################

Lần post sau sẽ là chương 76 HOO ^_^

10 thoughts on “LMHP-bộ 3-chương 2!

  1. lâu k vô nhà nàng bận quá đã thấy 2 chap LMHP rồi :X:X ngọt qá, may mà sang bộ 3 đã giải quyết từ đầu, ta bị sợ ngược hehe nghe bé hoành nói thế dễ là chương sau bị thịt :X làm anh hoàng mòn mỏi 2 năm thì cũng phải có tí gì chớ :X:X iêu gấu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s