LMHP- bộ 3 chương 6

Tuy rằng Đan Hoành thấy việc mình không phải sinh 9 hoàng tử và một công chúa là việc may mắn, thế nhưng Hoàng đế chỉ trong vòng 2 năm mà đã có tới mười hoàng nhi khiến hắn có chút bất bình.

Vì vậy khi Hoàng đế mang theo người lên núi tìm hắn, hắn không lên tiếng, hơn nữa còn tìm chỗ khuất ẩn thân.

Đan Hoành cùng đạo sĩ ngồi trong một sơn động mà cửa bị cây và cỏ dại che kín.

Đan Hoành quyết định cùng đạo sĩ hảo hảo nói chuyện, “Đại sư a, kì thật ngươi cũng không cần phải thấy hổ thẹn nữa, ta nghĩ ta hiện tại rất tốt, từ nhỏ đã luôn sống tự do tự tại, lớn lên cũng vô thức vô cầu, rất thoải mái”.

“Ta xin lỗi ngươi, xin lỗi Đại Đồng hoàng đế, xin lỗi bách tính Đại Đồng, đang lẽ ngươi phải có 9 hoàng tử và một công chúa, thế nhưng…ta xin lỗi.”

“Dừng! Chúng ta không đề cập tới 9 hoàng tử và một công chúa có được hay không,hiện tại đã như thế rồi”.

“Ta chết tiệt, ta chết tiệt!” Vừa nói, đại sĩ lại đập đầu mình vào thành động, đập vào vách đất cảm thấy chưa đủ ăn năn, y tiếp tục đem đầu mình đập vào tảng đá kế bên, Đan Hoành chưa từng thấy người nào cố chấp như vậy.

“ Được rồi, không nghiêm trọng như vậy đâu, ta tha thứ cho ngươi, Hoàng đế cũng chẳng thiếu bà vợ nào, bách tính Đại Đồng dù có hoàng hậu hay không thì vẫn tiếp tục sống như cũ, hơn nữa 9 hoàng tử và một công chúa tự nhiên sẽ có biện pháp sinh ra, ta hỏi ngươi Hoàng đế cả đời có bao nhiêu hoàng nhi?”

“9 hoàng tử, 9 công chúa, trong đó 9 hoàng tử và một công chúa là do ngươi sinh ra”.

“Không cần nói nữa, sau này chúng ta cũng sẽ không đề cập tới chuyện này nữa, ta hảo tâm nói cho ngươi, 9 hoàng tử và một công chúa đã được sinh ra, đủ 9 công chúa, 9 hoàng tử, vậy y cũng sẽ không mất mát gì”

“A! Ngươi là nói 9 hoàng tử và một công chúa đã được sinh ra? ” Lão đạo kinh hỉ tính toán, cưới ha hả: “ Thiên mệnh a! Người tính không bằng trời tính, thiên mệnh! Thiên mệnh!”

“Đúng vậy , y không tổn thất gì, đại sư, ngươi giúp ta tính xem, nhân duyên của ta thế nào? Có thể có hài tử hay không a? ” Đan Hoành còn tính xem liệu hắn có thể cưới vợ hay không.

Đạo sĩ cầm tay hắn, nương theo ánh trăng chiếu vào động mà xem.

“Rối loạn, rối loạn, chỉ có mệnh làm hoàng hậu của ngươi vô cùng rõ ràng, còn lại toàn bộ rối loạn, bần đạo muốn nói về đạo làm vợ…ít nhất…cũng phải thỏa mãn phu quân, phu quân tìm ngươi hoan ái, ngươi đừng nên lúc nào cũng khước từ, cẩn thận y đem ngươi vứt xó, tới lúc đó ngươi hối hận cũng đã muộn”. Đan Hoành giật tay mình lại.

“Nói giỡn cái gì vậy? Ta là nam nhân a, sao ta phải bồi y mà không phải y thuận theo ta?”

“Đây đã là thiên mệnh a, khuyên ngươi một câu tính tình đừng có bướng bỉnh như vậy có được không? Được rồi, ngày mai bọn họ sẽ tìm thấy ngươi, lúc đó bần đạo sẽ đi ra nói rõ suy nghĩ của mình”

“Uy! Ngươi muốn gặp Hoàng đế ta sẽ giúp, có điều nhớ kỹ ngươi đã đáp ứng ta, không được đề cập tới vấn đề kia”.

“Vấn đề gì? Hoàng hậu mệnh của ngươi còn có 9 hoàng tử và một công chúa ư? Yên tâm, ngươi không nói, bần đạo cũng không có mặt mũi nào nói”.

“Vậy là tốt rồi”.

“Tiểu tử, ngươi có nguyện vọng gì không? Bần đạo sẽ tìm cách bồi thường cho ngươi”.

“Nguyện vọng?” Đan Hoành tỉ mỉ suy nghĩ, nguyện vọng của hắn ư?

“Khiến hoàng đế trở thành vợ ta!”

“Nằm mơ đi, y là long, ngươi là phượng, ngươi thành vợ của y đã là thiên mệnh, ta không có khả năng thay đổi, tìm cái gì thực tế một chút đi”

“Vậy chẳng phải là vô dụng sao, nhưng thứ khác nếu ta muốn, y đều có thể cho ta”.

“Cũng không hẳn như vậy, Được rồi, ngươi muốn gì, cứ chậm rãi nghĩ rồi nói với ta”.

“Được, ta sẽ chậm rãi suy nghĩ”.

Ngày hôm sau, quả nhiên như lời đạo sĩ nói, Hoàng đế phái người tìm toàn bộ núi, hơn nữa trời cũng đã sáng, Đan Hoành có muốn tìm chỗ trốn cũng không được.

Đan Hoành chủ động đứng trên đỉnh một hòn núi nhỏ đợi Hoàng đế.

Hoàng đế tìm Đan Hoành suốt một ngày đêm, vô cùng sốt ruột, y nhìn thấy Đan Hoành đứng ở nơi cao cao phía xa, bèn bỏ thuộc hạ lại, từ mình đi tới chỗ Đan Hoành.

Hơn nữa, y cũng muốn nói chuyện riêng với Đan Hoành.

Hoàng đế văn nhược nhưng vẫn cố sức bò lên núi, khi y tới trước mặt Đan Hoành, Đan Hoành ha hả ôm bụng cười.

Hoàng đế cho rằng hắn bị kích động thái quá, có chút lo lắng hỏi: “ Hoành khanh, ngươi có sao không? Là trẫm sai, trẫm xin lỗi ngươi, ngươi đừng làm trẫm lo lắng có được không?”

Hoàng đế đưa tay muốn đặt lên vai Đan Hoành, lay tỉnh hắn thì Đan Hoành ngăn tay y lại, hơn nữa tay hắn vung lên về phía mặt y, Hoàng đế tương Đan Hoành muốn xuất thủ đánh y liền nhắm mắt lại, y biết, y là người có lỗi trước, chỉ cần Đan Hoành tha thứ cho y, chịu cùng y vui vẻ trở về hoàng cung, vậy y để hắn đánh vài cái thì có làm sao? Không ngờ Đan Hoành chỉ dùng tay áo chà lau trên mặt y.

“Ngươi thật ngốc, cố leo lên núi, tới nỗi mặt mày nhọ nhem, y phục cũng bẩn, biết rõ rất khó khăn ngươi mới leo lên được, vậy ngươi cố sức leo lên làm gì, ta có thể ngồi ở đây suốt đời sao? Sớm muộn gì cũng phải xuống núi ”.

“Trẫm có chuyện muốn cùng ngươi nói rõ ràng, đáp ứng trẫm nghe xong không được chạy nữa .”

“Được, ngươi nói đi”. Đan Hoành ngồi xuống tảng đá phía trước mặt, Hoàng đế muốn bình đẳng cùng hắn nói chuyện nên cũng ngồi xuống.

“Hai năm ngu ngốc ấy, ta luôn lo lắng không biết phải nói với ngươi thế nào, thế nhưng ta biết giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì ngươi cũng biết, tới lúc đó ngươi sẽ cho là trẫm lừa ngươi, thà rằng trước khi quay trở lại kinh thành, thành thật nói với ngươi, cầu mong ngươi tha thứ, ta biết như vậy rất khó, thế nhưng ta thật sự yêu ngươi, nếu như ngươi không muốn nhìn thấy hài tử cùng phi tần của ta, ta sẽ để bọn họ ở cách xa ta,  thế nhưng ta mong ngươi có thể trở về bên ta, ta nguyện dùng nửa đời sau bù đắp thương tổn mà ta đã gây ra cho ngươi, ta tin tưởng sớm muộn gì ngươi cũng sẽ tha thứ cho ta”.

“Cũng không cần phải vậy”. Đan Hoành biết 9 hoàng tử và một công chúa vốn phải do hắn sinh ra, hiện người khác làm thay, hắn không khỏi cảm thấy may mắn, thế nhưng hắn cũng không thể rũ bỏ hết trách nhiệm với mười hài tử này được.

“Ta sẽ trở lại với ngươi, thế nhưng ngươi phải đáp ứng ta một việc, sau khi ta trở lại, thân phận của ta sẽ là thần tử, là quốc cữu của ngươi, thỉnh bệ hạ sau này chú ý lời nói và hành động”.

“Ngươi còn giận trẫm? ta…” Hoàng đế đang muốn giải thích tiếp thì một giọng nói vang lên phía bên phải y.

“ Hắn không phải tức giận, chẳng qua sợ phải đối với Hoàng đế phải thể hiện phu thê chi lễ mà thôi, quen rồi thì sẽ không sao”.

“Ta không gọi, sao tự nhiên ngươi đi ra? Lại còn lắm miệng nữa”.

“Bần đạo đứng bên cạnh xem nên sốt ruột, hơn nữa việc ngươi cùng Hoàng thượng vốn đã được định trước…” Đan Hoành vội vã đưa tay bịt miệng y lại, tránh cho y lỡ miệng nói ra.

Đan Hoành ghé vào tai đạo sĩ nhỏ giọng nói:

“ Nhớ kĩ bởi vì ngươi nói nhiều hại cả đời ta, ngươi thiếu ta, ngươi đã đáp ứng ta không được đề cập tới việc đó, nếu ngươi dám lắm miệng ta chỉnh chết ngươi”.

Đạo sĩ nghe xong mấy lời này, áy náy lại nổi lên, xoay ngươi qua chỗ khác, tiếp tục công cuộc đập đầu vào đá.

Hoàng đế cảm thấy khó hiểu song có chút sợ hãi.

“ Hoành khanh, vị đại sư này là…?”

“Là kẻ điên, không cần để ý tới y”.

“Nói cái gì, bần đạo là Hào Huyền Cơ, Huyền Cơ khấu kiến Đại Đồng Hoàng đế.”

“Ngài có phải chính là đạo sĩ mà tiên hoàng muốn lập làm quốc sư? Trẫm lúc nhỏ có nghe người nhắc tới ngài, không ngờ lại gặp ngài ở đây, đạo trưởng, ngài vẫn giữ y định cũ, không chịu bảo hộ Đại Đồng sao?”

“Bần đạo chính là muốn nói với Hoàng thượng chuyện này, bần đạo cảm thấy thời cơ đã đến, xin được làm Quốc sư của Hoàng thượng.”

“Tiên hoàng đã từng nói, nếu mời được đạo trưởng làm Quốc sư, bảo hộ Đại Đồng, Đại Đồng sẽ vô cùng hưng thịnh, Đại sư nguyện y thật không gì tốt hơn”.

“Đâu có, đâu có”.

“Chờ một chút, đâu có cái rắm, ngươi chẳng lẽ muốn mang lão điên này về cùng?”

Đưa y về kinh thành, với cái thói không biết giữ mồm giữ miệng của y, sớm muộn gì bí mật kia cũng bị lộ, đến lúc đó hắn còn mặt mũi nào gặp người đây?

Hoàng đế đi tới ôm lấy Đan Hoành đang kích động.

“Hoành khanh, đừng nên náo loạn, đạo trưởng nhận lời làm Quốc sư chính là vạn phúc của nhân dân a, nếu muốn phát giận với trẫm, đợi về tới kinh thành trẫm sẽ tùy ngươi”.

Hừ, nói cái gì chứ, giống như là hắn đang khóc lóc om sòm làm nũng vậy, Đan Hoành tức giận đi sang một bên đá chân vào tảng đá trút giận, Huyền Cơ đạo sĩ đi tới, ghé tai nói thầm với hắn một câu, khiến hắn chuyển nộ thành hỷ.

10 thoughts on “LMHP- bộ 3 chương 6

  1. Đạo sĩ nghe xong mấy lời này, áy náy lại nổi lên, xoay ngươi qua chỗ khác, tiếp tục công cuộc đập đầu vào đá.
    háháhá cái anh đạo sĩ thật là, mừ hình như đầu anh í là đá hay sao đập hoài mừ ko bể vậy. chậc mình nghĩ là nữa đời sau của anh hoàng thượng chắcluôn gặp chiện khi có bạn hoành bên cạnh ha. ^^

  2. “Huyền Cơ đạo sĩ đi tới, ghé tai nói thầm với hắn một câu, khiến hắn chuyển nộ thành hỷ.” ==> thôi, hiểu rồi =)) ~ hy vọng anh hoàng đế thoát nạn =))

    • thì ta vẫn đang cố gắng đẩy nhanh tốc độ mừ , hờ hờ T___T, ta là gấu a~~~~~bạn gấu khoái ăn khoái ngủ lười làm ạ ^___^

  3. Hắc hắc rồi. Chí ít thì hoành nhi cũng đã bớt canh cánh tron lòng, dưng ẻm vẫn là ôm mộng lấy Hoàng thượng =)) ra cũng muốn có phản công a

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s